Tiền

November 2nd, 2008

1. Đối với tôi, việc anh giàu hay nghèo không quan trọng, miễn là… anh có tiền.

2. Tôi rất ghét đả động đến tiền bạc, đặc biệt là những đồng bạc lẻ.

3. Có một lý thuyết màu mè cho rằng con người ta có thể hạnh phúc mà không cần tiền.

4. Nếu ai đó nói rằng tiền bạc không thành vấn đề, thì vấn đề sẽ là tiền bạc.

5. Nếu anh muốn biết giá trị đồng tiền, hãy thử hỏi mượn ai đó.

6. “Tiền bạc không mua được hạnh phúc”. Nhưng nó được dùng để trả lương cho một lượng nhân viên khổng lồ đang làm công việc nghiên cứu này.

7. Tôi chỉ cần tiền đủ để vượt qua giai đoạn khó khăn này cho đến khi tôi cần thêm cho một giai đoạn khó khăn khác.

8. Tiền không biết nói chuyện. Nó biết thề thốt.

9. Tiền không mua được hạnh phúc, nhưng nó có thể xoa dịu lúc anh khốn khổ.

10. Có kẻ có tiền và có kẻ giàu.

11. Đồng tiền không biến ai trở thành ngốc nghếch cả, nó chỉ cho ta thấy họ.

12. Tiền thì luôn bền vững, chỉ có túi tiền thì thay đổi.

13. Khi một người có tiền gặp một người có kinh nghiệm, người có kinh nghiệm sẽ tích luỹ được tiền và người có tiền sẽ tích luỹ được kinh nghiệm.

14. Trong khoảng khắc, tiền nói được nhiều điều hơn một kẻ si tình hùng biện trong nhiều năm.

15. Có nhiều tiền chưa chắc hạnh phúc. Người có mười triệu đô la không sung sướng hơn người có chín triệu đô la.

16. Tôi có đủ tiền để sống suốt quãng đời còn lại, trừ khi tôi mua một món gì đấy.

17. Phá sản là một quy trình trong đó anh cho tất cả tiền của mìnhvào túi quần và đưa quần cho người khác mặc.

18. Tiền bạc chỉ mang lại cho ta một thứ duy nhất, đó là sự thảnh thơi để ta không phải lo nghĩ đến nó.

19. Nếu phải chọn giữa tiền và sự hấp dẫn thể xác, hãy chọn tiền. Khi anh già đi, tiền sẽ biến thành sự hấp dẫn thể xác.

Lý sự vui

November 2nd, 2008

Sao khi con nhà ai đó hư hỏng , hàng xóm lại bảo là: “Đồ… bố láo”?

- Vui mà cười sao nói là buồn cười?

- Quả không ai thích ăn là quả đấm!

- “Yêu nhiều thì ốm” cũng như “Ôm nhiều thì yếu”!

- Dân luôn thật thà, tại sao nói “dân gian”?

- Chim công có tội gì đâu mà bắt “công khai”?

- Tố người phạm tội sao lại nói rằng mình “tố cáo”?

- Cột không dùng dựng nhà là cột điện!

- Không ăn được cũng ăn, đó là chơi cờ!

- Sư chỉ khoái ăn thịt, không ăn rau, vì đó là sư tử!

- Nhạc mà không phụ nữ nào có là “nhạc gia” (bố vợ)!

- Hưởng rượu, bia, đồ nhắm, gái đẹp… lại bị xỉa xói là “Hưởng lạc”?

Thơ vịnh

November 1st, 2008

Vịnh Bơm Xe

Đưa tay bóp thử cái xem sao
Thấy nó mềm nên đút vòi vào
Vặn vặn, xoay xoay rồi đứng dậy
Nhấp nhổm xuống, lên, dấn ào ào
Mệt mỏi, mồ hôi đầy trên trán
Nữ khách đâm lo, nói thì thào
- Anh ơi cẩn thận không chửa đấy
- Tôi dấn thế này chửa làm sao?

Vịnh quạt trần
Trời nóng nên em phải ở trần
Dài dài một gậy cắm vào thân
Tay kia vặn núm, thân em ngoáy
Quân tử sướng từ đầu đến chân

Mua phải khoá rởm

Chọc một, hai lần rồi lại ba
Ngoáy lên ngoáy xuống chẳng thấy ra
Giận thay đồ rởm không trơn lỗ
Rút ra, chán nản mệt thấy bà

Phép cộng

November 1st, 2008

Một người đàn ông thông minh + một phụ nữ thông minh = Lãng mạn.

Một người đàn ông thông minh + một phụ nữ ngốc nghếch = Có thai.

Một người đàn ông ngốc nghếch + một phụ nữ thông minh = .
Một người đàn ông ngốc nghếch + một phụ nữ ngốc nghếch = Đám cưới.
Một ông chủ thông minh + một nhân viên thông minh = Lợi nhuận.
Một ông chủ thông minh + một nhân viên ngốc nghếch = Sản xuất.
Một ông chủ ngốc nghếch + một nhân viên thông minh = Thăng tiến.
Một ông chủ ngốc nghếch + một nhân viên ngốc nghếch = Làm thêm giờ

Quê mình đẹp lắm

November 1st, 2008

Trên trời có đám mây xanh.
Có con chó chạy loanh quanh mấy vòng.
Hỡi cô môi thắm má hồng.

Rằng nay cô đã có chồng hay chưa.
Bỗng nhiên có một cơn mưa.
Từ đâu dội xuống giữa trưa nắng hè.
Để cho mấy chú cá mè.
Rủ nhau kết lại thành bè trôi sông.
Thế rồi xa lắm mùa đông.
Thẫn thờ em bé ngóng trông mẹ về.
Trên núi có một đàn dê.
Tìm suối uống nước đi về phương nam.
Ông mặt trời màu da cam.
Ngập tràn ánh nắng ngôi làng xa xa.
Trong vười chuối đã ra hoa.
Chuồn chuồn ớt đỏ bay ra bay vào.
Ông nội ngồi hút thuốc lào.
Tiếng kêu sòng sọc đi vào giấc mơ.
Chiều thu lớp học i tờ.
Thầy cô ngồi nhớ nhũng giờ liên hoan.
Thế là đã nở hoa xoan.
Khắp sân, khắp ngõ chỉ toàn trắng tinh.
Giữa đường có bục bùng binh.
Chú công an đứng rình người đi sai.
Ba lô nặng trĩu hai vai.
Bộ đội tập luyện một hai bước đều.
Hoàng hôn đỏ ối mỗi chiều.
Bầu trời mơ ước cánh diều tuổi thơ.
Ao hồ, mặt nước xanh lơ.
Lục bình tim tím thẫn thờ buồn trôi.
Đầu ngõ cô bé bán xôi.
Đôi mắt đen lánh, đôi môi ửng hồng.
Cơn mưa tạo những cầu vồng.
Để cho ai đó chưa chồng vẩn vơ.
Định làm thơ đến giao thừa.
Nhưng mà mệt quá, xin chừa lại đây.

Tại con chim

October 31st, 2008

Có một anh thanh niên nọ nằm ngủ trưa trên giường trước hiên nhà. Anh ta nằm dang hai giò, bị gió thổi tốc quần xà lỏn lên. Một bé gái hàng xóm qua chơi thấy cái đó là lạ nên đánh thức anh ta dậy và hỏi:

- Chú ơi chú cái này là cái gì vậy chú?

Bực mình vì bị phá giấc ngủ anh trả lời cho qua loa:

- Con chim Chào Mào của tao đó

- Con chim Chào mào sao chú nhốt nó trong đó vậy chú? Tội nghiệp nó wá à, cho cháu chơi với nó cho vui nhé chú!

Đang ngái ngủ, anh thanh niên giọng gắt lên:

- Con nhỏ này nhiều chuyện quá đi, muốn chơi thì chơi đi để tao ngủ đừng kêu tao nữa.

Thế là anh ta ngủ tiếp li bì. Đến khi thức dậy anh ta hoảng hốt thấy mình bị băng bó, đang nằm trong bệnh viện. Nhìn quanh chỉ thấy có con bé bên cạnh. Anh ta hỏi:

- Chuyện gì xảy ra vậy?

- Không phải tại cháu đâu nha, tại con chim Chào mào của chú nó không có ngoan. Cháu chỉ chơi với nó mà nó lại phun nước miếng vô mặt cháu. Tức quá cháu mới nhổ lông của nó. Nó cũng còn phùng mang trợn má gườm cháu nữa. Cháu sợ nó phun nữa nên lấy kéo cắt đầu nó và lấy búa đập nát tổ trứng của nó luôn.
Anh ta nghe xong xỉu luôn.

Tuổi Dần

October 31st, 2008

Em gái tuổi Dần duyên phận long đong
Miệng đời bảo: cái tuổi này cao số

Thầy bói nhủ: cầm tinh em, cọp cái
Quê thấy mồ, em có ăn thịt ai đâu!

Cha mẹ sinh năm Dần, em để vậy, biết sao
Em vẫn rộn những niềm vui không rõ!
Em dễ khóc những nỗi buồn vô cớ
Như sáng mai nào đang nắng, thoắt mưa…

Em tuổi Dần, đã sợ em chưa?
Quen, quen vậy, anh khoan thưa bố mẹ!
Tự ái đấy khi bà cô bắt bẻ:
“Nó tuổi Dần , không ích tử, vượng phu…”

Nếu mai sau, mai sau nữa, cho dù
Tờ âm lịch lỗi thời thay đổi hết
Thì chớ tưởng gái tuổi Dần đã thích
mà, không coi bói đâu vui!

Em tuổi Dần nên người yêu em ơi,
Anh phải đẹp như chàng trai săn hổ
Lúc ấy, bên anh, em ngoan như cô mèo nhỏ
Vuốt nanh nào thi thố với tình yêu!

Và anh yêu, xin anh chớ có liều,
Chớ bay bướm, đèo bòng năm bảy mối!
Cơn ghen gái tuổi Dần không dữ dội,
Chỉ diễn có một lần, kẻ có tội chỉ….tan xương

♥♥♥ SỰ TÍCH CÁI BỦM ♥♥♥

October 14th, 2008

Ngày xưa ở xứ Khoai Lang
Có nàng công chúa mịn màng Khoai Tây
Anh hùng bao kẻ mê say
Dù cho nàng có đêm ngày “tỏa hương”
Vua cha liệu tính trăm đường
Thôi đành kén rể cho nường có đôi
Yết thị dán khắp mọi nơi
Ai mà bủm giỏi xin mời dự thi
Chẳng đo tài trí làm gì
Chỉ đo lượng khí thoát ra trong lòng….

Xa xa ở xứ Mông Sờ
Có chàng trai trẻ,bút dờ găn đao (PutTheGunDown)
Đẹp trai từa tựa siêu sao
Có tài bủm khẽ,đổ nhào vạn quân
Tiếng thơm nô nức xa gần
Nhưng chàng vẫn cứ độc thân giữa đời
Biết tin,sung sướng rụng rời
Vừa bủm vừa chạy,thả rơi vài hòn(???)
Tư trang xếp lại cho tròn
Chàng vượt trăm núi,ngàn non tìm về…

Anh tài tụ tập nơi nơi
Khéo đái một bãi thì trôi kinh thành
Màu da đủ trắng, vàng,xanh
Một mùi ngan ngát ngỡ ngàng mọi nơi
Thịt cá thì chỉ ăn chơi
Tất cả chủ yếu là xơi khoai mì
Trong lòng mơ mộng có khi
Sánh cùng công chúa,còn gì vui hơn…

Đức vua đánh một tiếng cồng
Anh hùng thót bụng,khí xông tới trời
Tiếc là bao kẻ đứt hơi
Tiếng bủm khe khẽ như lời nỉ non
Có kẻ bủm cả ra ..hòn
Có người ngơ ngác,mỏi mòn chẳng ra
Công chúa buồn bã hỏi cha :
“Kiếp này con chịu lỡ làng rồi sao?”
Đến lượt bút dờ găn đao
Hai chân dang rộng,tiến vào cuộc thi
Khuôn mặt có chút lầm lì
(Vừa xơi một tạ khoai mì,khoai lang)
Chàng thả tiếng Bủm rền vang
Ngọc Hoàng hốt hoảng,vội vàng làm mưa
Chó,gà tan tác búa xua
Kinh thành hoảng loạn như vừa nổ bom
Tiếng Bủm khi bổng,lúc trầm
Nghe như tiếng sáo âm thầm đêm xuân
Công chúa lộ vẻ..đần đần
Vội vàng bước xuống,góp phần họa ca
Thỏ thẻ nói với vua cha :
“Chàng này xứng đáng được là chồng con!”

Kinh thành náo nhiệt tưng bừng
Dân chúng bịt mũi chúc mừng nhân duyên
Trai anh hùng,gái thuyền quyên
Câu chuyện còn mãi lưu truyền thế gian
Có chàng bủm thối kinh hoàng
Trở thành phò (mã) xứ Khoai Lang,Khoai Mỳ!!!

Voi - kiến

September 25th, 2008

Có một con voi đang tắm dưới sông, một con kiến đứng trên bờ nói: “Thằng kia! Có giỏi bước lên đây”. Con voi vừa bước lên nói: “Mày định làm gi?”. Kiến nói: “Thôi mày xuống tắm tiếp đi”. Voi bực mình nói: “Tao tưởng mày định làm gi?”. Kiến nói: “Thực ra tao bị mất cái quần tắm, tao chỉ muốn xem là mày có lấy nó không?” Voi: “???!!!”

Bài học kinh nghiệm

September 12th, 2008

Chim non đang bay về phía nam để tránh rét thì bị đông cứng và rơi xuống một cánh đồng. Trong khi nó đang nằm đó thì Trâu cái tới và phóng uế lên người nó. Trong lúc bị đông cứng vì rét, bãi phân Trâu lại làm cho Chim non thấy ấm lên và tỉnh lại. Nó cất tiếng hót vì sung sướng thì một chú mèo đi qua nghe thấy. Mèo tìm đến bãi phân bò, lôi Chim non ra rồi ăn thịt.

Bài học rút ra:

1) Không phải bất cứ ai vây bẩn lên bạn cũng đều là kẻ xấu.

2) Không phải bất cứ ai kéo bạn ra khỏi chốn bẩn thỉu cũng đều là tốt!